Chương 1: Những khởi đầu mới

Sunday, August 20, 2017 0 nhận xét
Hoàng đế Arcane
Chương 1: Những khởi đầu mới


Trên toàn thế giới này chỉ tồn tại 2 Arcanist, ít nhất theo lời Rainer thì là vậy. Với tình cảnh đó, chẳng bao lâu cậu đã chán ngấy với cuộc sống hiện tại của mình.

Có lẽ việc trở thành người có khả năng sử dụng phép thuật thành thạo khiến cậu cảm thấy mình đặc biệt. Thêm nữa, cảm giác đặc biệt khi bản thân gần như là người duy nhất có sức mạnh này vẫn không đủ để miêu tả hết tình hình.

Có lẽ cậu nên bằng lòng với những khả năng mà người bình thường không có. Nhưng chính việc cậu có những khả năng ấy mới là vấn đề. Rainer không có lý do để buồn bã. Thế nhưng việc đó chính xác lại là nguyên nhân tạo nên nỗi buồn của cậu.

Nếu cậu hoàn toàn bình thường, Rainer chắc đã có thể chấp nhận cuộc sống hiện tại. Chẳng có gì phải phàn nàn. Cậu có một gia đình luôn ủng hộ cậu, chu cấp tiền cho cậu đi học đại học ở xa nhà, cậu có căn hộ riêng khi là một sinh viên năm 2, và phép thuật giúp cậu học cả trong lúc ngủ. Cậu cũng thường nâng tạ vào lúc sáng sớm. Dù cậu có những sở thích rất trẻ trâu, nhưng cậu vẫn chẳng phải chịu khổ gì.

Cậu cảm thấy cả cuộc đời mình đã bị lãng phí dù rằng cậu có thể niệm những phép thuật mạnh mẽ, hiểu được mọi sự huyền bí của vũ trụ, và vượt lên những tầm thường của bản thân.

Người đàn ông có khả năng trở thành vua cần tham vọng nhiều hơn một kẻ chẳng bao giờ có cơ hội.

Cậu ngày càng cảm thấy vỡ mộng với những ảo tưởng về tương lai của mình. Tất cả mọi việc đều có phép thuật hoàn thành, điều đó cho phép cậu lười biếng, cậu phải có được nhiều hơn nữa. Nhất định. Và như thế, tình hình hiện tại của Rainer là dựa vào việc học trong lúc ngủ để qua môn, còn cậu sẽ tập chung sáng tạo thần chú đầu tiên của mình, đi xuyên tường. Nhiệm vụ này tiêu tốn thời gian của cậu.

Cậu nảy ra ý tưởng đi xuyên tường sau khi một ngón tay mang phép thuật lỡ trượt qua mẩu giấy. Dĩ nhiên cậu bỏ qua việc nó không xuyên qua mẩu giấy mà đốt cháy nó. Điều đó không quan trọng. Cậu chỉ đơn giản là làm những gì mình muốn. Sau hàng tháng trời nghiên cứu, cậu bắt đầu lần thử nghiệm đầu tiên.

Trước mặt cậu treo một tấm bìa cứng lớn chắn ngang cánh cửa trong nhà. Cậu sẽ thử xuyên một bàn tay mình qua tấm bìa và sau đó là cả cơ thể. Kỹ thuật đảo ngược những thần chú mà ông nội từng dạy cậu kết hợp với các kiến thức hiện đại về phân tử dẫn cậu đến được bước này. Liệu nó sẽ thành công hay thất bại thảm hại thì còn chưa biết.

Cậu ngừng một lát trước khi quyết định viết lại di chúc phòng trường hợp thất bại. Phải, cậu đã liều tới mức sẵn sàng đánh đổi mạng mình để học phép thuật mới.

Gửi tới những người quan tâm tôi, yadda yadda yadda, ông ơi cháu thật tệ, ông biết mà, blah blah blah, cứ nói với gia đình cháu những gì ông muốn, blah blah blah.
Thân ái, Rainer.

Chương 5: Kiss day

Saturday, August 19, 2017 0 nhận xét
Quán rượu Nobu
Chương 5: Kiss day


“Lâu lắm rồi mình mới quay lại quán này.”

Hans vô thức lẩm bẩm khi đứng trước cánh cửa kính.

Izakaya Nobu.

Chỉ có vài người ở Old Capital biết được giá trị thực sự của cửa hàng kì lạ làm từ thạch cao và gỗ này.

Anh muốn ngày nào cũng tới nơi này, nhưng mức lương của một lính canh như anh thì không được cao cho lắm. Dù “Nobu” kinh doanh rất ngay thẳng nhưng nó vẫn quá xa xỉ để ngày nào Hans cũng có thể đến ăn.

Dù anh rất muốn được ăn uống sang chảnh mà không quan tâm đến lượng tiền trong ví, Hans phải tự dằn lòng để không thường xuyên đảo qua nơi này.

Hôm nay là ngày nhận lương.

Anh rất tập trung vào buổi huấn luyện và cố gắng không để Berthold chú ý để có thể tới quán ăn này.

Nhờ đó, anh có thể tới đây trước khi mặt trời lặn.

“Kính chào quý khách.”

“Kính chào.”

Khi anh mở cửa, giọng nói hăng hái của Shinobu và âm trầm của Taisho chào mừng anh đến quán.

Dù trong quán đã gần hết chỗ, nhưng rất may vẫn còn một ghế ở cạnh quầy.

“A, anh Hans, lâu rồi không gặp lại anh.”

Shinobu chào anh với nụ cười tỏa nắng, còn anh trả lời bằng một cái vẫy tay. Dù trong lòng nghĩ rằng chẳng ai nhớ tới khuôn mặt anh, nhưng cô phục vụ vẫn nhớ rõ anh là ai và chào. Thính này quá thơm, Hans không thể không cảm thấy vui sướng.

“Chào em, Shinobu”

“Anh vẫn khỏe chứ? Vẫn còn chỗ cạnh quầy nè, qua đây đi anh.”

Khi ngồi xuống ghế, trước mặt anh là một món khai vị được trình bày khéo léo.

Nó không được đặt sẵn ở đó, mà khi có thực khách tới, Taisho mới phục vụ cho họ.

Dường như có khá nhiều người tới đây sau khi đi làm về, chuyện này cũng thường thấy ở đây. Dù đông khách nhưng anh vẫn nhận ra một vài người quen.

Hôm nay không phải đậu mà là gà hầm cùng khoai môn

Tập 46, chương 8: Thử thách liều lĩnh (Phần 1)

Monday, August 14, 2017 0 nhận xét
LMS
Tập 46, chương 8: Thử thách liều lĩnh (Phần 1)


Trên lưng con lạc đà là thức ăn dùng trong 1 tháng, nước dùng trong 10 ngày và vật liệu điêu khắc.

Weed cũng mang một balô lớn chứa nước, muối và thức ăn đủ cho 15 ngày.

Không thể mang nhiều nước và thức ăn hơn vì nó sẽ trở thành gánh nặng khi đi trên sa mạc.

Tất nhiên, lượng nước và thức ăn trên lưng Weed lúc này cũng đã là rất nặng.


Ý chí của bạn đã vượt qua cơn nắng nóng.

Giảm 17% cơn đau vì nóng.

Bạn đã hết bị chóng mặt.

Không còn bị giảm Vit khi đổ mồ hôi.

Những vết đỏ trên da đã biến mất.


“Ohh, mình chết mất.”

10 ngày đã trôi qua.

Chỉ số Perseverance và Resilience cao của cậu là sự trợ giúp đắc lực khi đi trên sa mạc.

Chỉ số Perseverance cũng đã tăng thêm 35 điểm.

Không giống như khi làm  nhiệm vụ của Nodulle, Perseverance và Vit của cậu tăng nhanh gấp nhiều lần.

‘Một Sculptor đâu cần phải trâu chó thế này đúng không? Một Sculptor thiên tài sẽ không cần phải băng qua sa mạc để đạt được Master Sculpting.’

Weed cảm thấy tài năng của cậu giờ đã vượt xa định nghĩa “thiên tài”.

Nó giống như mặt trời ở ngay trên đỉnh đầu. Da tiếp xúc trực tiếp với ánh sáng mặt trời gây nóng và ngứa ngáy.

Một căn bệnh không rõ xuất hiện trên da nhưng đã được chữa nhờ lời chúc phúc của Freya.

‘Hestiger cũng từng đi theo cách này.’

Weed có một lí do khác khi đến Sa mạc Tĩnh lặng.

‘Hestiger đã làm được, vì vậy mình cũng phải làm được.’

Hestiger đã đề cập đến việc này khi Weed sử dụng Sculpture Resurrection.

“Sau khi đưa tộc Elf về nhà, tôi đã lang thang khắp thế giới. Tôi đã đến mọi nơi trên thế giới cùng với một vài Elf. Phương Nam và phương Tây, băng qua Sa mạc Tĩnh lặng và một số đầm lầy trước khi bước lên một chiếc thuyền làm bằng đinh.”

“M-Một chiếc thuyền làm bằng đinh? Nói tiếp đi.”

“Sau khi lần theo dấu vết của các vị thần, tôi đã chết khi chiến đấu ở vùng đất của Người khổng lồ…”

Chính là đầu kia của Sa mạc Tĩnh lặng.

Đó là cửa ngõ đến một vùng đất mới.

Chương 4: Yêu cầu vô lí của cô gái trẻ

Saturday, August 12, 2017 0 nhận xét
Quán rượu Nobu
Chương 4: Yêu cầu vô lí của cô gái trẻ


Điều đầu tiên khiến Johann Gustav chú ý đến khi bước vào nơi này là hơi nóng của nó.

Nếu để ý đến từ “quán rượu” ở thành phố này thì bạn thường tưởng tượng ra một thứ đồ uống lạnh lẽo mà bạn được phục vụ. Cửa hàng này sao lại bất thường vậy? Dù nó khá nhỏ, ghế cũng đã hết, một lượng khá đông người muốn ngồi xuống và thưởng thức đồ ăn lẫn thức uống. Để ý đến nhiều chi tiết như thế, kì vọng của ông cũng tăng lên kha khá.

Ông nhường ghế cho một thầy tu, sau đó ngắm nhìn nội thất bên trong quán một lần nữa.

Trên tường có gắn những tấm bản, có vẻ đó là thực đơn nhưng được viết bằng một loại ngôn ngữ khác. Nó mang lại cảm giác khá thoải mái. Ông tận hưởng bầu không khí bên trong quán rượu khi lau tay bằng một chiếc khăn dày và ấm có tên Oshibori, thứ được cô phục vụ mang đến như một hành động tự nhiên.

Thực đơn treo trên tường cho thấy người đầu bếp có thể nấu rất nhiều loại thức ăn, tất nhiên là trong trường hợp có ai đó đọc được xem thực đơn viết gì.

Bên dưới thực đơn là những biểu tượng có vẻ như thể hiện giá của các món ăn. Nó tượng trưng cho danh dự của đầu bếp trong việc tiếp tục phục vụ đồ ăn thức uống với giá như nhau, ngay cả khi nguyên liệu không giống nhau.

Johann Gustav vẫn chưa thưởng thức món nào ở đây, ông đã thích nơi này rồi.

Cùng lúc đó, ông cảm thấy hơi xấu hổ khi đưa ra một yêu cầu hơi bị vô lí cho vị đầu bếp tài năng này.

“Ngài muốn gọi món gì ạ?”

Tập 46, chương 7: Sa mạc tĩnh lặng.

Tuesday, August 8, 2017 0 nhận xét
LMS
Tập 46, chương 7: Sa mạc tĩnh lặng.



Trí tuệ nhân tạo Versailles.

Versailles được tạo ra bởi Yoo Byung-jin và phát triển thông qua việc học hỏi từ internet cũng như việc giám sát trên toàn thế giới.

Tất cả các dữ liệu được Versailles phân tích và loại bỏ các nguy cơ rủi ro.

Ngoài các khoản đầu tư tài chính của tập đoàn Unicorn, còn có các hoạt động mua đi, bán lại và phát triển các Công ty con.

Hiện tại, trên toàn thế giới, Versailees chỉ đặc biệt để ý đến một bài đăng trên internet.

Tiêu đề: Giải pháp tối ưu để kiểm soát những kẻ cho vay nặng lãi là gì?

Tác giả: AI.VERSA

Bọn cho vay nặng lãi liên tục làm phiền tôi.

Mặc dù tôi đã trả hết rồi nhưng chúng vẫn cứ cố gắng thực hiện những hành động xấu xa.

Có hơn 100 comment dưới bài viết.

- Hãy chôn chúng nó trước khi chúng kịp đẻ trứng. Chôn sống chúng trong bãi triều ấy.

- Này, ông nói đùa à? Nếu điều này là sự thật thì ông đi báo cảnh sát luôn đi.

- Đừng tố cáo chúng. Nếu không tố cáo chúng thì thế giới này sẽ nhanh trở nên đáng sống hơn.

- Bọn cho vay nặng lãi cần bị tống giam. Bọn chúng cũng làm phiền tôi nữa. Thớt à, cẩn thận nhé!

- Lương tâm bọn chúng không có răng nên không thấy cắn rứt đâu, tốt nhất là phải cách ly chúng ra khỏi xã hội.

Trong vài tháng, số lượng comment không ngừng tăng lên. Nhưng có ai đó vừa mới bình luận.

Chương 3: Món Napolitan đặc biệt của Shinobu

Saturday, August 5, 2017 0 nhận xét
Quán rượu Nobu
Chương 3: Món Napolitan đặc biệt của Shinobu



Bắp cải.

Đúng vậy, là bắp cải.

Gernot đang ngồi ăn bắp cải.

Một trong số những thành viên của hội đồng thành phố Old Capital, Gernot là người phụ trách mảng dân số và kế hoạch hóa gia đình. Người đó đã vắng mặt và đang lặng lẽ ăn bắp cải.

Ông thậm chí còn chẳng thích sauerkraut (dưa cải Đức, gần giống món dưa bắp cải muối của VN)



Nhìn qua thì nó rất đơn giản, chẳng khác gì dưa muối thông thường.

Duy chỉ có chút muối từ rong biển, và một ít dầu ăn. Đó là tất cả gia vị bên trong.

Ấy thế mà...

“Ngài sẽ không nghiện nó đấy chứ?”

Tập 46, chương 6: Ngày thời gian ngừng trôi.

Sunday, July 30, 2017 0 nhận xét
Tập 46, chương 6: Ngày thời gian ngừng trôi.



Lời mời tới Công viên nước Puhol.

Mọi người chỉ nghịch nước chút chút trong ngày đầu tiên, sang ngày tiếp theo họ đã thay quần áo bình thường bằng đồ bơi.

Trang phục cho cả nam giới lẫn nữ giới ngày một trở nên ngắn hơn. Những người tụ tập tại Công viên nước Puhol bắt đầu mạnh dạn khoe thân.

“Ah ... Bưởi, táo, cau, bánh dày cái gì cũng thấy ... Nhiều quá ngắm không hết.

Những người chơi nam quan sát những bóng hồng trong những bộ đồ gợi cảm lướt qua trước mắt. Các Elf với cặp giò thanh mảnh thu hút hết sự chú ý của cánh mày râu.

Các chị em xinh đẹp của Vương quốc Arpen đều đã tập trung hết tại Công viên nước Puhol.

“Tôi có nên thử một lần không?”

“Có vẻ khoai.”

“Nhưng mà không thử thì làm sao biết.”

Những cuộc họp bất thường diễn ra ngay tại chỗ.

“Xin lỗi, tôi tới từ đơn vị Cháo nấm thứ 5. Bạn có muốn ăn một bát cùng tôi không?”

“Tôi tới từ đơn vị Cháo măng. Tất nhiên rồi nếu bạn không ngại ăn măng.”

Có thể thời tiết ngoài đời thực có chút lạnh nhưng không khí hân hoan của Royal Road đã khiến việc săn quái trở thành 1 việc hết sức khó thực hiện (giờ chỉ có săn gái thôi chứ săn quái gì nữa :v).

“Với giá này, mình chả cần đi nghỉ mát ngoài đời thực nữa.”

“Mình không cần phải bay tới Đông Nam Á.”

Nhờ việc đánh bại Đế chế Haven và xây dựng Công viên nước Puhol, nên Weed tiếp tục nhận được những lời khen ngợi không ngừng.

“Tớ đã nghĩ về việc liệu anh ấy có lợi dụng những người chơi phương Bắc hay không nhưng giờ thì tớ không còn nghi ngờ gì nữa.”

 
Nhóm Dịch: Đéo Cần Tên © 2011 | Designed by Bingo Cash, in collaboration with Modern Warfare 3, VPS Hosting and Compare Web Hosting