Tập 51, chương 2: Triệu hồi hỏa thiên thạch (phần 3)

Friday, May 25, 2018 0 nhận xét

Tập 51, chương 2: Triệu hồi hỏa thiên thạch (phần 3)

Trong suốt quãng thời gian đầu mới chơi Royal Road, Lafaye và Dain thường gặp nhau ở bãi săn và chơi chung. Hồi đó, Lafaye thật lòng tận hưởng cảm giác cày cuốc theo đúng nghĩa đen.

"Mình vui khi cảm thấy bản thân mạnh hơn từng ngày, và ... mình cũng thích đi thám hiểm cùng những người khác, nắm tay nhau cùng xông pha giang hồ''

Đó chính xác là giai đoạn mở đầu của guild Hermes; với rất nhiều cá nhân có dã tâm to lớn, Lafaye và Bard Ray là những người xuất chúng nhất, nhưng lúc đó họ vẫn chưa tạo nên một tổ chức quy mô lớn như bây giờ. Họ cảm thấy Royal Road thật mới mẻ và vui vẻ nên tự hài lòng với việc khám phá lục địa, chủ yếu quanh vùng Haven. Tự nhiên, phiêu lưu và khám phá đóng một vai trò quan trọng trong cuộc đời họ, dù việc săn quái để trở nên mạnh hơn vẫn là ưu tiên hàng đầu.

"Thế giới này thật sự tràn đầy niềm vui ^^."

Lafaye yêu nụ cười tỏa nắng của Dain, vì nó làm hắn cảm thấy mình có cả thế giới trong tay. (úi giời ăn phải thính cmnr)

Họ nghĩ khoảnh khắc hạnh phúc ấy sẽ kéo dài mãi mãi, nhưng...

"Chúng ta cần phải bắt đầu từ vương quốc Haven, và hoàn toàn tiếp quản nó. Với sức mạnh hiện tại, chúng ta chỉ cần chuẩn bị từng bước một."

"Không thể chỉ dựa vào cách bình thường để đánh đổ tất cả những thế lực khác trên mảnh đất này. Chúng ta phải tự bắt tay vào công cuộc chuẩn bị, để cái giá bỏ ra là thấp nhấp, nhưng lợi ích mang về là nhiều nhất, và quan trọng hơn, để chắc chắn đạt được mục tiêu."

"Hãy thành lập một đội assassin bí mật, xử lí những kẻ cần phải bị loại trừ."

Khi Dain kết giao nhiều hơn với Bard Ray và Lafaye, cô sớm nhận ra bản chất thật sự của guild Hermes.

"Tất cả những việc này có cần thiết không?"

Khi Dain hỏi, Lafaye quay mặt đi và nhìn ra chỗ khác.

"Dù chúng ta không làm điều đó, người khác sẽ làm thôi. Vì đằng nào nó cũng sẽ xảy ra, cô không nghĩ tốt hơn hết chúng ta là người thực hiện ư?"

Dù chứng kiến tất cả hành động của guild Hermes, cô vẫn không bỏ đi. Và rồi những chuyến phiêu lưu và thám hiểm tiếp tục. Dain là một Shaman bá đạo, và kĩ năng của cô thực sự toàn diện trong các bãi săn. Một hai chiến binh đi bán muối không gây ảnh hưởng nhiều khi 50 người chơi cùng nhau chiến đấu, nhưng một người chơi như Dain sở hữu những kĩ năng chuyên dụng về mọi mặt như cursing, healing, blessing và combat là một tài sản đáng giá.

Một ngày, Dain nói một điều khá kỳ quặc khi họ đang ở thành phố trên không Lavias.

"Tôi sợ mình sẽ không thể thường xuyên online từ bây giờ."

"Sao lại thế?"

"Sức khỏe của tôi...không được tốt lắm."

"Tôi sẽ đợi cô."

"Tôi không biết khi nào có thể quay trở lại. Ít nhất 6 tháng? Thậm chí có thể nhiều hơn 1 năm."

Lafaye không thể lãng phí thời gian, vì sự phát triển của mình. Khi Dain không online trong 3 ngày, Bard Ray và những thành viên chủ chốt bắt đầu dời đi.

"Chắc là check gần hết mấy bãi quái quan trọng trong khu vực này rồi đấy. Chuyển đến khu vực lần trước chúng ta đi thám thính thôi"

"Còn Dain thì sao?"

"Cô ấy đã không online vài ngày rồi...Hãy để lại một ghi chú cho cô ấy. Không thì inbox riêng sau cũng được"

Tại thời điểm này, có một cuộc cạnh tranh cấp bậc gay gắt giữa những thành viên cấp cao của guild Hermes. Dù Bard Ray vẫn dẫn đầu và bỏ xa những nguời khác, nhưng cuộc tranh giành ngôi vị trí thứ hai, ba, vv cũng rất căng thẳng. Không ai muốn dành thời gian cho Dain, vì vậy Lafaye chọn đi cùng những người khác.

‘Mình sai rồi, quá sai rồi. Mình nên ở đó chờ cô ấy dù mọi người đều đã bỏ đi.’

Gần đây, cùng với mặc cảm tội lỗi, hắn cũng nhận ra tình cảm đích thực dành cho cô.

‘Từ ngày đó mình không còn cảm thấy thích thú khi chơi Royal Road nữa.’

Từ khi mất liên lạc với Dain, Lafaye không nhận bất kì nhiệm vụ nào hay đi săn; hắn chỉ có duy nhất một mục tiêu: Thống trị toàn bộ lục địa Versailles cho guild Hermes. Hắn đã phải bỏ rơi Dain khi chọn theo đuổi mục tiêu của mình, và quyết tâm không thất bại.

Khi Dain bất ngờ trở lại, hắn hạnh phúc đến mức muốn làm mọi thứ vì cô (điên vì tình cmnr, FA nó khổ thế đấy). Đó là lí do hắn bổ nhiệm cô vào vị trí lãnh chúa lâu đài Evaluk của Kallamore, một khu vực quan trọng đối với đế chế. Cách cai trị của cô được người dân ngưỡng mộ, và danh tiếng trong cộng đồng cũng rất tốt.

Mỗi khi nhìn khuôn mặt của Dain, Lafaye không thể không mỉm cười.

"Chúng ta sẽ chiến thắng, tôi hứa. Guild Hermes mà tôi xây dựng sẽ không bao giờ bị đánh bại."

***

Crebulta.

Một trong những người chơi top 10 Royal Road, người phụ trách quân đoàn số 7.

"Chúng ta là đoàn quân tiên phong. Nhiệm vụ chỉ đơn giản là: Giết từng thằng một và phô trương sức mạnh áp đảo”

Quân đoàn số 7 hầu hết là infantry và knight mang trọng giáp. Một tổ hợp công kích kinh điển, chúng tự hào vì sức mạnh tấn công tàn bạo và khả năng đột phá trận địa.

Boom! Boom! Boom! Bủm!

Âm thanh tạo ra bởi trang bị huyền thoại ''Drum of Storm" vang vọng trên chiến trường.

"Tiêu diệt mọi kẻ thù và mở đường!"

Ngay khi quân đoàn số 7 tới rìa phía Bắc của đồng bằng Garnav, chúng bắt đầu vừa tiến quân vừa đồ sát sạch sẽ những người chơi xuất hiện trong tầm mắt. Những tên lính bao phủ bởi áo giáp đen và mũ hình đầu khấc... à nhầm đầu tê giác cùng lúc lao lên theo mệnh lệnh chỉ huy.

"Kuuuuuaaahhh quẩy lên 500 anh em !"

Khi những knight hét lên mạnh mẽ, bọn lính trọng giáp cảm thấy có một luồng sinh khí trào lên trong cơ thể.

"Phắn khỏi đường của bố!"

"Quá cùi bắp!"

Sử dụng sức mạnh khủng khiếp và hủy diệt của mình, chúng dùng khiên đẩy lùi đám người chơi.

"Rage of a Destroyer!"

"Earth strike!"

Người chơi guild Hermes cũng sẵn lòng gia nhập chiến tuyến. Khi chúng dùng các kĩ năng AoE, những người nằm trong bán kính 10,20 mét cứ thế bốc hơi sạch.

"N-Ngăn chúng lại!"

"Ngăn thế nồi nào được?!"

"Khô máu với chúng nó!"

Những người chơi ở ngoại vi đồng bằng Garnav chạy thành một đám hỗn loạn và bị chia cắt khi bị dính đòn tấn công bất ngờ từ kẻ thù.

Quân đoàn số 6 được dẫn dắt bởi Gros. Hắn hiếm khi tham chiến, nhưng vẫn luôn duy trì vị trí thứ 3,4 trong xếp hạng guild dựa trên level người chơi.

"Ta không thể để các quân đoàn khác cướp ánh hào quang, phẩm giá của ta không cho phép điều đó xảy ra, liếm nhiều không được thì liếm vô cùng nhiều!"

Cách Gros chỉ huy quân lính rất đơn giản: triển khai archer làm quân tiên phong và để chúng tiến về phía trước. Tầm bắn siêu việt và sức mạnh hủy diệt là cốt lõi của chiến thuật này. Hiếm có người chơi phương Bắc nào dám tiếp cận để tấn công ngay từ đầu, nhưng ngay cả những ai làm được điều đó đều bị lũ knight đang chờ đợi làm thịt.

"Một sườn dốc. Hừm...Hãy oanh tạc khu phía đông."

"Yes, sir."

Khi cảm thấy khu vực nào khả nghi, chúng dùng phép thuật. Một đống đá tảng từ trên trời rơi xuống chỗ một số người chơi đang làm anh hùng Núp.

Quân đoàn số 16 nằm dưới quyền chỉ huy của Gladiator Mox. Kì lạ là hắn cũng chỉ huy một quân đoàn Gladiator giống mình; toàn bộ 100 ngàn chiến binh thuộc đội quân của hắn chỉ toàn Gladiator.

Sức mạnh tấn công cực khủng, cơ thể rắn chắc, và thể lực.

Chúng từng phải nhận nhiều tổn thất khi đứng vị trí tiên phong trong công cuộc chinh phạt lục địa Trung tâm, nhưng cũng là đơn vị cống hiến nhiều nhất trong cuộc chiến đó. Chúng đã trở thành một đội quân tinh nhuệ nhờ vào kinh nghiệm chiến trận, từ đó tiếp tục mài dũa sức mạnh qua việc thám hiểm hầm ngục và đi săn.

"Gửi tín hiệu. Xuất quân."

Không cần đội hình tử tế, những Gladiator bắt đầu chạy về phía người chơi phương Bắc mà chả ra hàng lối gì sất. Một cảnh tượng vô tổ chức, nhưng mỗi tên trong số chúng có sức mạnh bằng 100 người đàn ông cộng lại, chúng nhanh chóng biến chiến trường thành nơi hấp diêm tập thể. (chắc phải gặp team Geomchi mới có hành ăn)

"Máu! Sau một thời gian dài, ta cuối cùng cũng được thẩm du bằng máu."

"Mang dầu ăn đến đây, và ta sẽ mang đến một cái chết đau đớn cho ngươi, thông đến chết."

Quân đoàn Gladiator điên cuồng đang tàn sát vô số người chơi. Cho tới khi kết thúc trận chiến, chúng chỉ có 1 mục tiêu duy nhất: chiến đấu tùy ý. Chiến thuật này có vẻ vô kế khả thi khi chiến đấu nhưng người phương Bắc ở đây quá íu đúi và cách chiến đấu này là phong cách từ xưa đến nay của chúng rồi.

***

Qua cổng dịch chuyển, Bard Ray đã tới căn cứ quân sự cạnh sông Dellawood. Đây là nơi quân đoàn Hoàng gia 1,2,3 đóng quân, và đội cận vệ riêng của Hoàng đế đang chờ lệnh hắn. 100 ngàn Combat Golem của hội Steel Knight đã sẵn sàng, cũng như “quân bài” đặc biệt của các Black Mage: đội quân Chitauri của Thanos...ý lộn Chimera. Đội cận vệ còn có cả Witch, Black Mage và quân đoàn quái thú. Guild Hermes cũng cử một đội toàn những lính Hoàng gia ưu tú nhất vào đội. Những người lính được dẫn dắt bởi Bard Ray này là biểu tượng của đế chế, và chúng cần chứng minh sức mạnh để thống trị cả lục địa.

"Vừa mới nhận được thông báo, trận chiến này còn tiến triển trơn tru hơn ta dự định"

"Họ nói rằng người phương Bắc ngã xuống trước cả khi có cơ hội chiến đấu tử tế."

"Vì có quá nhiều người tụ tập cùng nhau nên hầu hết bọn chúng dễ dàng bị quét sạch. Với tốc độ này, chúng ta có thể gây ra một lượng lớn thiệt hại chỉ trong vòng một giờ đồng hồ."

Tin tức chiến trận từ đồng bằng Garnav tiếp tục ùa về.

"Báo cáo từ quân đoàn số 6. Họ vừa tìm ra một nhóm khoảng 1000 người chơi từ lục địa Trung tâm đang cố gắng kháng cự, nhưng nhanh chóng đánh bại chúng không chút khó khăn."

"Quân đoàn số 19 vừa thành công đẩy lùi một đội quân 1triệu người của kẻ thù. Số lượng kẻ thù đi bán muối ước tính 450 ngàn. Số còn lại đã ù té chạy."

Hầu hết tin tức đều là báo cáo thắng trận. Bard Ray, Arkhim và những người chơi guild Hermes khác đều có một sự khoái lạc trên khuôn mặt.

"Có vẻ như giai đoạn đầu của trận chiến nghiêng về phía chúng ta."

"Và nó sẽ tiếp tục như vậy."

"Đội quân của kẻ thù rồi cũng sẽ tan đàn xẻ nghé thôi, chúng sẽ không cầm cự được lâu đâu."

Tổ đội riêng của Bard Ray đang chờ đợi để tham gia vào trận chiến. Mỗi tên đều mặc một bộ giáp trang trí bằng vàng và bạc, được trang bị với đủ loại đồ phép thuật tới những trang bị phụ trợ. Những loại trang bị này cực kì khó kiếm ngay cả khi bạn có tiền, nhưng guild đã một lần khám phá ra kho vũ khí của vương quốc Kelton, được xây dựng rất lâu về trước trong thời kì Chiến quốc. Đây là một trong những lợi ích khi nắm quyền kiểm soát cả lục địa Trung tâm, và cũng là lần đầu tiên chúng quyết định sử dụng những trang bị này.

Một trung úy đến gần Arkhim và nói:

"CTS Media đang xin phép chúng ta phát sóng cảnh chiến đấu của quân đoàn số 11."

"Tình hình ở đó thế nào rồi?"

"Những Fighter sử dụng song vũ khí đang dẫn đầu. Có vẻ như họ thu hút chú ý vì lối đánh độc nhất của mình."

"Họ cần phải thể hiện hỏa lực áp đảo. Phải đủ để cho lũ phương Bắc sợ vãi shit."

"Tôi đảm bảo, họ đang tạo ra những cảnh vô cùng ấn tượng."

"Đó sẽ là buổi phát sóng trực tiếp, vậy nên hãy gửi thêm thành viên để tăng cường lực lượng và bảo họ đừng do dự show hàng."

Bây giờ đế chế Haven còn chuẩn bị tham gia chiến tranh tâm lí bằng việc phát sóng. Chúng đã gặp bất lợi ở mọi khía cạnh khi Weed vẽ nên bức tranh đại cục ở đồng bằng Garnav, nhưng ngay thời điểm chiến sự nổ ra chúng bắt đầu lấy lại sức chiến đấu và sự chủ động đã mất trong suốt 15 ngày vừa qua.

***

Guild Cloud, Lion Star, Roam, Black Sword Mercenaries và Black Lion.

Quân lính của 5 guild thanh thế ngày xưa đang đợi ở xa xa nơi họ có thể thấy đồng bằng Garnav.

"Huh..."

Gunt, thành viên guild Lion Star, kêu lên ngạc nhiên khi nhìn thấy ánh sáng rực rỡ soi chiếu cả đồng bằng.

"Guild Hermes ... Chúng còn mạnh hơn cả hồi trước. Và hình như quân số của chúng cũng tăng lên rất nhiều."

"Tôi nghĩ quân đồng minh chúng ta không thể so sánh về sức mạnh quân sự với chúng. Chúng ta đã tập hợp tại đây một lần nữa, nhưng tôi không nghĩ chúng ta có thể là đối thủ của chúng nếu có giao tranh."

Michel từ Black Sword Mercenaries cũng quan sát chiến trường một cách tư lự. Nhìn cảnh tượng guild Hermes đẩy lùi người chơi phương Bắc, anh có thể thấy chúng đã bành trướng tới cỡ nào sau khi kiểm soát lục địa Trung tâm. Một vài thành viên Guild Hermes từng thuộc về 5 guild này. Sau khi họ sụp đổ, guild Hermes đã thành công lôi kéo những thành viên mạnh nhất của họ.

"Tôi nghĩ Weed có lẽ sẽ thua trận chiến này."

Sherwood nói, nhưng những người khác vẫn giữ thái độ thận trọng.

"Đó không phải là điều chúng ta có thể kết luận một cách dễ dàng."

"Sherwood lúc nào cũng như vậy."

"Tôi không biết liệu anh ấy có nghĩ mình là một người vĩ đại khi luôn phản đối Weed không?"

5 guild đã viết tuyên thệ sẽ hoàn toàn nằm dưới sự chỉ huy của vương quốc Arpen. Họ biết mình không thể tự mình đạt được thành tựu gì với tình trạng íu đúi hiện tại. Dù không phải một quyết định dễ dàng gì, guild Black Lion và Roam đã có cơ hội chứng kiến một chuyện sẽ mãi lưu vào sử sách sau khi họ lựa chọn. Họ đã nhìn Weed lãnh đạo quân nổi dậy và cuối cùng nắm quyền vùng Britten chỉ với vài ngọn cờ. Nếu guild Hermes là một con gấu khổng lồ, Weed sẽ là một con sư tử đang trong thời hoàng kim. Không nghi ngờ gì cả hai bên đều mạnh, họ cảm thấy thậm chí con sư tử này còn có cả cánh.

Khi họ tiếp tục theo dõi trận chiến, Gunt thì thầm:

"Guild Hermes vừa giáng một đòn mạnh vào họ. Không phải quá nguy hiểm cho vương quốc Arpen sao?"

Họ mới tới đồng bằng Garnav chỉ một ngày trước. Họ đã tận hưởng lễ hội, tham gia xây tượng, và giờ đang lo lắng vì có quá nhiều người chơi trung thành của Hội Cháo Hành và vương quốc Arpen bị đồ sát.

Carlise cười khúc khích.

"Tuy Meteor Summoning và Hội Phanxellope bá đạo thật đấy, nhưng trận chiến chỉ mới bắt đầu thôi. Weed còn chưa xuất đầu lộ diện mà."

 Lãnh đạo và những thành viên khác của 5 guild lớn đều cảm thấy huyết khí sôi sục. Họ nóng lòng muốn chiến đấu với quân đội Hoàng gia đang tàn bạo tấn công người phương Bắc để chứng minh cho mọi người thấy rằng mình vẫn còn sức mạnh.

Vấn đề là họ vẫn đang chờ đợi tín hiệu mà Weed đã dặn.

***

"Thật không thể tin nổi!"

"Bác ơi cẩn thận!"

Merchant Bard đang ở đồng bằng Garnav.

"Á đù!"

Ông vừa vặn tránh được mảnh đá lửa bay về phía mình nhờ người đứng bên cạnh cảnh báo.

"Ở đây vẫn còn nguy hiểm.Bác nên chú ý xung quanh."

"Cảm ơn."

Bart nhấc chân khỏi nền đất ông vừa ngã vào.

Ông nhớ mình vừa đứng bất động như bị tê liệt khi hỏa thiên thạch lao đến và va chạm với mọi thứ.

"Đúng là một trải nghiệm đáng nhớ."

Bart đã ra ngoài tầm hủy diệt. Vào khoảnh khắc va chạm, các priest đã niệm phép Sacrifice, và các warrior dùng kĩ năng Protection trước khi lao mình vào thiên thạch.

Không chắc họ đã giảm thiểu được bao nhiêu thiệt hại. Nhưng cảnh tượng ấy đã giúp mọi người nhận ra sức mạnh thực sự của người chơi phương Bắc.

"Dù thế nào thì đây cũng không phải là một cuộc chiến dễ dàng cho cậu ấy..."

Bart trèo lên đỉnh số hàng hóa mà ông đã khổ sở mang theo và hét to.

"Có rất nhiều thảo dược và băng cứu thương hồi phục ở đây! Tất cả đều miễn phí nên hãy lấy tất cả những gì mà các bạn cần."

"Bác chắc không?"

"Chắc như Noway bắn phát Hera dính luôn ấy. Cứ thoải mái sử dụng đi."

Một merchant!

Từ trước đến giờ ông là buôn bán hàng hóa, nhưng giờ đây, ông đã nhận được tình cảm từ mọi người. Ông tin chắc rằng sẽ có một tương lai tươi sáng hơn đang chờ đợi mọi người sau cuộc chiến này.


Team dịch: Đéo cần tên
Translator: Sucker
Editor: Ma cô

Chương 10: Người phụ nữ kỳ lạ

Thursday, May 24, 2018 0 nhận xét

Chương 10: Người phụ nữ kỳ lạ


Tiếng rao khàn khàn của những người bán hàng rong vọng lại từ đằng xa.

Từ khi thời tiết ở Old Capital dần trở nên ấm áp hơn, có rất nhiều người đang tản bộ trên còn đường phía trước quán rượu, để giảm bớt mệt mỏi vì công việc.

Nobu cũng được hưởng lợi từ điều này, vì nó cũng trở nên bận rộn hơn khi thu hút không chỉ những vị khách quen mà cả những người mới đến. Vào mùa đông, các món ăn nóng sốt như món hầm được ưa chuộng, nhưng giờ đã là mùa xuân, các món ăn phong phú và sống động lại trở thành xu hướng.

Chỉ riêng ngày hôm nay Shinobu đã nhận được mười yêu cầu gọi món sansai tempura từ những khách hàng tò mò.


(sansai tempura: tempura từ rau rừng)

Mặc dù món tempura của Nobu càng ngon hơn khi ăn với sốt tentsuyu đặc biệt nhưng ăn với muối và bia cũng khá ngon

Vị giòn rụm từ kĩ năng chiên ngập dầu của Taisho, điều mà anh vô cùng tự hào, và một chút đắng của rau rừng cực kì thích hợp với bia.

“Hai ba dzô!”

“Hai ba uống!”

Hans và Nicholas, những người đang ngồi ngay cạnh quầy, đang thưởng thức tempura và ly bia của mình.

Họ thường đến sau khi mặt trời lặn và bầu trời trở nên tối hẳn, nhưng vài ngày qua, họ đến quán trước khi hoàng hôn và chè chén say sưa.

“Ăn nhậu sớm thế này có ổn không đấy hai anh?”

“Đừng nói thế chứ Shinobu. Anh chỉ đến sau khi hoàn thành khóa huấn luyện và các công việc trong ngày thôi.”

“Đúng thế, bọn anh không hề hổ thẹn với lương tâm nha”

Lý do duy nhất mà hai người này có thể nói thế và vô tư nhậu nhẹt như vậy là bởi vì chỉ huy Berthold của họ, đã đến thành phố cảng phía bắc.

Theo tin tức mà họ nhận được hôm qua, cuộc gặp mặt đã diễn ra tốt đẹp. Có vẻ như anh ấy sẽ chỉ trở lại sau khi hoàn thành buổi lễ kết hôn.

Vì "Chỉ huy ác quỷ" không có ở đây nên việc huấn luyện kết thúc sớm.

“Nhưng ... chẳng phải anh Berthold sẽ nổi giận khi quay lại sao?Và sẽ mắng mấy anh chẳng ra thể thống gì.”

“Đừng nói những điều đáng sợ như vậy chứ Shinobu. Vì bọn anh đang tận hưởng giây phút sảng khoái nên đừng nghĩ đến những thứ như thế chứ.”

“Mỗi lần nghe thấy chuyện gì khó chịu chúng ta lại uống nhiều hơn, như thế chẳng phải thoải mái hơn nhiều đó sao?”

Shinobu chỉ cười và tập trung vào công việc.

Có chén hay đĩa nào hết rồi không? Có khách nào muốn gọi món không? Cô có thể mang lại cảm giác hiếu khách khi để ý đến những chi tiết như thế. Nếu có thể mang lại cho khách hàng một nơi để thư giãn và thời gian để nghỉ ngơi thì chẳng ai có thể phàn nàn gì cả.

Nó đã ăn sâu vào Shinobu đến mức bạn có thể gọi đó là một phản xạ vô điều kiện.

Cách mà Shinobu len lỏi giữa những vị khách tươi cười khi cô phục vụ đồ uống cho họ nhìn như thể cô đang nhảy múa vậy.

Khi cô đang đổi cốc cho khách hàng, cô nhận thấy một điều gì đó kỳ lạ.

Có một nữ thực khách hiếm hoi ở Nobu, và những món mà cô ấy gọi cũng rất lạ lùng.

“Có chuyện gì thế Shinobu? Nhìn như thể em bị ai đó lừa vậy”

“Không sao đâu anh Hans”

“Sao vậy Shinobu? Đừng ngại, cứ kể cho anh Nicholas nghe xem”

“Không, không có gì đâu ạ.”

Nhẹ nhàng từ chối hai vị khách, cô lại nhìn người phụ nữ. Đúng như dự đoán, mọi thứ vẫn rất kỳ lạ. Cô ấy khoảng hai mươi tuổi, có mái tóc vàng, và mặc bộ quần áo giống với vợ của một thương nhân. Cô ấy chắc chắn là một người phụ nữ xinh đẹp với vẻ ngoài đó.

“Hmmm, vị khách đó có vấn đề gì hả?”

Hans chú ý đến ánh mắt của Shinobu và lặng lẽ thì thầm với cô.

Trên đôi đũa của anh vẫn đang gắp một miếng fukinotou tempura. Hans thích nó đến mức sẵn sàng gọi thêm 1 phần tempura rau rừng thập cẩm.

Vì có những vị khách khác xung quanh, Shinobu đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ.

Những món ăn mà người phụ nữ kia gọi đều là đồ khô.

Mực khô, quả hạch và phô mai; tất cả những thứ này có thể bị lấy trộm và mang ra bên ngoài.

Nếu gọi thêm cả sake thì đây có thể là sở thích cá nhân. Nhưng từ khi bước vào quán, cô ấy chưa từng gọi bất cứ một giọt rượu nào.

“Thật kỳ lạ.”

Nicholas lẩm bẩm trong khi vươn tay chôm một miếng tempura từ đĩa của Hans.

“Lạ? Cái gì lạ cơ?”

“Người phụ nữ mà Shinobu quan sát, cái người tóc vàng ấy. Cô ta đã lén lút nhìn xung quanh mình từ nãy đến giờ rồi”

“Có vẻ như cô ta không thoải mái lắm trong việc thưởng thức bữa ăn.”

Hans đồng ý khi anh chôm một xiên thịt từ đĩa của Nicholas. Đúng là khi hai người bắt đầu để ý đến thì cô ta quả là kỳ quái thật.

Mọi người thường chỉ nhìn quanh quán lúc ban đầu, vì nó mang lại cảm giác khá mới mẻ.

“Cô ta đang âm mưu gì à?”

“Không đâu, Nicholas. Cô ta trông không đủ bình tĩnh để âm mưu gì đó.”

“Cũng đúng. Kể cả có đi nữa thì cô ta có thể có âm mưu gì với một quán rượu cơ chứ?”

“Tôi không nghĩ cô ta nhắm vào quán rượu. Cũng có khả năng đây là một cuộc điều tra.”

“Điều tra? Có gì để điều tra chứ?”

Nicholas nhìn quanh một cách không tự nhiên, trước khi hạ giọng và thì thầm.

“Tuyến đường cung ứng ở Old Capital”

“Tuyến cung ứng?”

“Shinobu có thể không biết điều này, nhưng gần đây khu phố có một không khí rất đáng ngờ”

Hans gật đầu khi anh cho kogomi tempura vào miệng.

“Mặc dù các thương nhân có thể có nhiều phương pháp khác nhau để kiếm lợi nhuận, các nhà cung cấp rượu có phương pháp riêng của họ.”

Nicholas tiếp tục khi anh khéo léo ăn kebab bằng một tay khi nước thịt còn đang nhỏ giọt.

Các nhà cung cấp rượu đã ký hợp đồng với quân đội cũng như lính đánh thuê dưới trướng hoàng gia và quý tộc, đổi lại họ nhận được hàng hóa.

Họ thường phải đi qua các khu vực nguy hiểm, vì vậy họ kiếm được một khoản lợi nhuận khá lớn.

“Khi chiến tranh nổ ra, một nhà cung cấp rượu nhanh trí sẽ cài người theo dõi vào thị trấn và dự đoán quân đội sẽ đi đâu, để điều tra món hàng nào có thể được mua với giá rẻ, hoặc những nhu yếu phẩm cần thiết. Đại loại thế. Điều này sẽ khiến cho việc giao dịch diễn ra dễ dàng hơn khi quân đội đến.”

“Anh biết nhiều chuyện kỳ quái thật đấy Nicholas ạ.”

“Im đê. Gấu chó cũ của tôi là con gái của một người bán rượu. Tiếp tục câu chuyện…”

Gần đây, đã có tin đồn rằng một số vùng lãnh thổ phía Bắc đang lên kế hoạch ly khai khỏi Đế chế.

Những tin đồn đã lan truyền được một thời gian, và được cho là có kế hoạch hợp nhất một vài lãnh thổ thành một khối. Người ta nói rằng họ sẽ quay trở lại thời kỳ trước khi Đế chế được thành lập.

Mặc dù chỉ có số ít người nghĩ rằng nó có thể thành công, nhưng tin đồn về một thế lực bên ngoài tiếp tay lại nổi lên. Các nước láng giềng nghĩ thực lực của Đế chế đã suy yếu, và Nicholas cho rằng vương quốc phía Đông là chủ mưu đứng sau vụ này.

“Dù sao thì khu phố này đã nằm trong diện tình nghi. Nó thậm chí còn thu hút sự chú ý của chỉ huy Berthold…”

“Nếu một nhà cung cấp rượu thực sự đã xuất hiện, những câu chuyện không còn là tin đồn nữa rồi Nicholas ạ.”

Nicholas gật đầu và uống cạn ly bia, và khuôn mặt anh thay đổi từ một gã say rượu thành một người lính.

Từ phía sau quầy, Nobuyuki và Eva tò mò quan sát ba người thì thầm một cách bí mật.

‘Vì lợi ích của Taisho và Eva, cũng như vì bình yên của quán rượu, mình phải làm rõ ý định của người phụ nữ kia.’

Shinobu đã quyết định.

Tuy nhiên, bắt đầu từ đâu đây?

Khi cô còn mải mê suy nghĩ, người phụ nữ tóc vàng giơ tay lên...

“Xin lỗi, tôi có thể gọi món không?”

“Vâng, có ngay!”

Sau khi thay đổi biểu cảm để không tỏ ra đáng ngờ, Shinobu tới để người phụ nữ kia gọi món. Nhìn gần mới thấy cô ấy quả thực rất xinh đẹp. Nếu nói cô ấy là một diễn viên đình đám trong điện ảnh Hollywood thì người ta có thể gật đầu tán thành.

Người phụ nữ chỉ vào thực đơn trên tường và hỏi,

“Này, kyuri tsukemono ... nó khác với dưa chuột muối à?”

(TL: kyuri tsukemono: dưa chuột Nhật Bản ngâm)

“Không, cách muối của nó khác với dưa cải. Dưa chua của cửa hàng chúng tôi được ngâm bằng một phương pháp khác, một phương pháp mà cửa hàng của chúng tôi tự hào.”

Hmm. Người phụ nữ đặt ngón tay trỏ lên cằm như thể đang do dự.

Cô có một giọng khàn khàn, và một vẻ quyến rũ phát ra từ từng cử chỉ của cô. Ngay cả một cô gái như Shinobu cũng cảm thấy bị thu hút.

“Vậy, tôi gọi món đó.”

“Vâng. Cô có muốn uống gì không?”

“À không, cảm ơn cô.”

Shinobu khẽ cúi đầu chào người phụ nữ đang mỉm cười, và rời đi để chuyển yêu cầu cho Nobuyuki, người đang ở quầy. Mặc dù chỉ là món tsukemono nhưng cô vẫn dừng lại ở quầy.

Khi Shinobu quay lại, Nicholas, người đang quan sát tình hình, biểu hiện một khuôn mặt buồn bã.

“Thực sự rất đáng ngờ. Với yêu cầu đó, gần như chắc chắn cô ấy là một nhà cung cấp rượu.”

“Có thật không?”

Nicholas khéo léo hắng giọng và bày tỏ vẻ tự hào, rõ ràng tận hưởng cơ hội của mình để tiếp tục giải thích.

“Dưa muối có thể để lâu được, vì vậy nó sẽ có ích trong những cuộc hành quân đường dài của quân đội”

“Là vậy sao? Tôi chỉ nghĩ quân đội chọn nó vì nó ngon.”

“Nếu chỉ phục vụ phục vụ bánh mì khô và súp loãng, nó sẽ khiến binh lính không hài lòng. Tuy nhiên, không thể cung cấp rau cho tất cả bọn họ. Mua hàng chục loại rau ngoài chợ là một điều không thể.”

“Vậy là họ định thay thế bằng dưa muối?”

Nicholas làm thêm một ngụm bia.

“Trên lý thuyết, hạn sử dụng của nó không lâu đến thế. Mặc dù nó thường có vị chua, nhưng để càng lâu nó càng mất ngon.”

“Vậy ra đó là lý do tại sao họ có vẻ quan tâm đến phương pháp muối này.”

Nếu chỉ có bắp cải, mọi người sẽ sớm phát chán với nó. Đó là lý do tại sao, nếu họ có thể chuẩn bị tsukemono, thì có thể có điều gì đó mới mẻ có thể được thực hiện trong tương lai. Mặc dù Shinobu không hiểu nhiều lắm về quân sự, nhưng cô biết rằng những người lính thích ăn những bữa ăn ngon.

Không ngạc nhiên khi một nhà cung cấp rượu sẽ quan tâm đến nó.

“Đúng vậy, Shinobu. Người có não nó phải khác chứ, đâu phải ai cũng giống Hans.”

“Này này, ý cậu là sao?”

Trong khi hai người đang chiến đấu với món thịt bò doteyaki mà Nicholas đã gọi, Shinobu đang trầm tư suy nghĩ.

Mối nghi ngờ người phụ nữ là một nhà cung cấp rượu ngày càng lớn hơn.

Tuy nhiên, cô, một cô phục vụ bình thường, thì có thể làm được gì chứ?

“Taisho, anh nghĩ sao?”

Taisho đang rán tempura nên ngạc nhiên vì bị nhắc tới đột ngột.

Vì có rất nhiều yêu cầu cho món chiên và nướng hôm nay, Taisho đã nấu với sự tập trung cao độ.

“Nó có thể khác với những gì em đang nghĩ.”

“Eh, tại sao?”

“Người phụ nữ đó không giống một người bán rượu cho lắm. Mà đó chỉ là suy đoán của tôi thôi.”

Vừa nói vậy, Taisho lườm Nicholas.

“Shinobu khá là lương thiện, nên xin đừng tiêm nhiễm những suy nghĩ kì lạ vào đầu cô ấy, Nicholas.”

“Không, nhưng Taisho này, tôi không nghĩ rằng có bất kỳ lỗ hổng nào trong lý luận của tôi.”

“Nếu anh nghĩ rằng anh đúng thì chẳng phải nên đứng lên và quay về doanh trại sao? Chỉ huy Berthold có thể không có mặt ở đây, nhưng anh nên lên kế hoạch đối phó sớm.”

“Ahh, không, cái đó... đúng thế.”

Khi Nobuyuki nói vậy, Nicholas nao núng.

“Kyaa, hôm nay Taisho hơi đáng sợ đó.”

Hans cố gắng tìm kiếm sự giúp đỡ từ Eva, nhưng cô bé lạnh lùng trả lời khi đang bận rộn với việc rửa bát đĩa.

“Em đang bận vì Shinobu tự nhiên bị cuốn vào mấy câu chuyện không đâu vào đâu. Mà anh Hans cũng dính líu không ít đâu đấy”

“À-ừ.”

Shinobu cố lẻn ra khỏi quầy trong khi hai người kia đang lườm cô, nhưng...

“Chị Shinobu, có vẻ như trên bàn số 2 có vài cái đĩa không đó. Xin hãy dọn chúng và đưa cho em. Nếu để dồn lại thì không hay lắm đâu”

Eva nói với một nụ cười sắc bén. Khi Shinobu nhìn Nobuyuki, anh nhún vai như thể đồng ý với Eva.

Shinobu bắt đầu làm việc siêng năng, sợ rằng có điều gì sẽ xảy ra nếu cô không làm việc nghiêm túc.

Tuy nhiên, cô không quên để mắt đến người phụ nữ.

“Vậy anh giải thích thế nào về những hành động đáng ngờ của người phụ nữ kia?”

Ở quầy, Nicholas lặp lại phỏng đoán rằng người phụ nữ là một người bán rượu cho Taisho. Hans dường như đã mệt mỏi khi nghe chuyện đó, và anh quyết định rời cuộc chơi bằng cách thưởng thức bia và tempura rau rừng.

“Tôi nghĩ đây chỉ là một cuộc hẹn.”

“Cuộc hẹn?”

“Đúng, có thể như thế. Một cuộc hẹn với một người đàn ông, tại cửa hàng này.”

Taisho trả lời khi anh thả những miếng tempura rau rừng vào trong chảo dầu.

Mặc dù 'Nobu' đều thay dầu ăn mỗi ngày nhưng hôm nay chảo dầu đặc biệt đậm vì từ sáng tới giờ có rất nhiều món cần đến nó.

“Đầu tiên, cô ấy không uống rượu. Điều này có thể hợp lý nếu cô ấy chuẩn bị gặp ai đó. Sau khi ăn mặc chải chuốt cho hôm nay, sẽ không tốt nếu uống rượu ngay khi đến đây, đặc biệt là trong một cuộc hẹn.”

“Đúng.”

“Còn đồ ăn nhẹ nữa. Chẳng phải dạ dày sẽ biểu tình nếu ăn một món quá nhiều chất sao? Nếu cô ấy định ăn với người kia ở một nơi nào đó, thì sẽ không tốt nếu ăn quá nhiều.”

“Tôi hiểu rồi. Anh nói cũng đúng.”

Mặc dù Nicholas đang cố tỏ ra bình tĩnh, anh vẫn bị choáng ngợp bởi lời giải thích của Taisho.

Cũng phải thôi, Taisho là một fan hâm mộ của các bộ phim trinh thám và bí ẩn, và anh đã xem đi xem lại rất nhiều lần.

“Tại sao cô ấy lại gọi tsukemono?”

“Không có gì đáng nói cả. Cô ấy có thể nghĩ thế này, 'miệng mình hơi khô sau khi ăn đồ khô, đổi vị thử xem sao'. Đó là một sai lầm mà người mới dễ mắc phải. Mọi thứ đều trở nên đáng nghi khi bạn nghi ngờ thứ gì đó.”

Shinobu, không dám đáp lại lời của Nobuyuki, mặc dù anh cũng là người mới, trong khi Nicholas từ từ giơ tay lên đầu hàng.

Hans, người đang ngồi bên cạnh Nicholas, chộp lấy thời cơ chôm một quả trứng chim cút chiên từ đĩa của Nicholas.

“Thế còn ý kiến ​​của Eva-chan thì sao?”

Nicholas nhắc đến đến Eva như thể anh muốn tiếp tục chủ đề.

Tuy nhiên, anh không mong đợi câu trả lời của cô bé.

“Vị khách đó ... là một người đàn ông.”

“Eh?”

Trong khi Nobuyuki, Nicholas, Hans và Shinobu hoàn toàn chết lặng, cánh cửa trượt của nhà hàng mở ra.

“Kính chào quý khách!”

“Kính chào.”

Đó là một người đàn ông giống như thương gia, khoảng tầm 22 hoặc 23 tuổi.

Người đàn ông phớt lờ lời chào của Shinobu và bước tới chỗ người phụ nữ tóc vàng.

“Thế nào? Màn hóa trang thành phụ nữ bị lộ rồi hả?”

“Đừng nói vớ vẩn. Không ai nghi ngờ gì cả. Năm đồng bạc đó là của tôi.”

Khi người phụ nữ tóc vàng trả lời, họ có thể nghe thấy một giọng trầm, thô lỗ. Rõ ràng, đó là giọng của một người đàn ông. Giọng nói trước đó là diễn sao?

Khi nhìn kỹ, người ta có thể thấy rằng người phụ nữ thậm chí còn cao hơn một chút.

“Vì khó có thể đi vệ sinh nên nãy giờ tôi không dám uống gì đấy.”

“Tôi hiểu rồi. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ trả tiền. Hai đồng bạc là đủ rồi. Tôi sẽ đặt chúng ở đây để thanh toán.”

Người đàn ông đặt hai đồng bạc trên bàn. Tuy nhiên, chừng đó là quá nhiều với tsukemono và đồ khô.

“Thưa quý khách, thế này thì nhiều quá ạ!”

“Tiền thừa là phí bồi thường. Xin hãy nhận chúng.”

Khi nhìn vào lưng của hai người hào phóng rời cửa hàng vào ban đêm, Eva lẩm bẩm,

“Nhà cung cấp rượu, eh…”

Nicholas, người nghe thấy nó, cầm cốc bia lên và lặng lẽ cúi đầu.

*****
Team dịch: Đéo cần tên
Trans + Edit: Amethyst
 
Nhóm Dịch: Đéo Cần Tên © 2011 | Designed by Bingo Cash, in collaboration with Modern Warfare 3, VPS Hosting and Compare Web Hosting